Học cách buông xả thay vì bám víu vào chấp niệm của sự bất như ý
Một trong những nguyên nhân căn bản nằm ở sự khác nhau trong cách tương tác với những điều bất như ý. Những điều bất như ý này có thể là những cơn đau thể xác hoặc là những nỗi đau tinh thần.
Khi một đứa trẻ bị bạn đánh vào mặt trong lúc chơi đùa, nó có thể khóc oà lên vì cơn đau trên mặt, nó có thể giận và thậm chí là phản kháng nhưng nó có thể quên đi sự khó chịu ấy một cách dễ dàng và tiếp tục chơi đùa cùng đứa bạn kia. Hoặc là khi bị cha mẹ la mắng, đứa trẻ có thể buồn tủi và hờn dỗi trong thoáng chốc, nhưng rồi cảm xúc ấy lại trôi đi một cách tự nhiên như chưa từng có chuyện gì đã xảy ra.
Ta lại thấy điều ngược lại đối với người lớn. Càng lớn theo thời gian thì con người càng có khuynh hướng bám víu vào những chấp niệm do những điều bất như ý mang lại. Ta luôn giữ lại trong lòng và không chịu buông bỏ những điều không vui đã xảy ra, mà từ đó sinh ra phiền não.
Ta không thể tránh được những điều bất như ý xảy ra trong cuộc sống. Thiết nghĩ, điều ta cần làm là phải học cách đối diện và buông bỏ những ngọn lửa tàn dư của nó để những cảm xúc tiêu cực không có cơ hội tích tụ trong tâm ta, như những cơn gió đến rồi đi. Đó chính là một trong những điều kiện nuôi dưỡng sự an nhiên, tựa như tâm một đứa trẻ.

Nhận xét
Đăng nhận xét